Hiển thị các bài đăng có nhãn COVER. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn COVER. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

In the End - Linkin Park - Cover by Toan Shinoda



(Soha.vn) - Dường như những hình ảnh đã mang một "thương hiệu" riêng gắn liền với tên gọi của vlogger Toàn Shinoda.

Sinh năm 1987, Toàn Shinoda (tên thật là Trần Vũ Toàn) là một trong những sinh viên xuất sắc của châu Á nhận được học bổng toàn phần Freeman tại Đại học Wesleyan (Mỹ).
Tốt nghiệp chuyên ngành Kinh tế, nhưng Toàn shinoda lại gây chú ý khi cho ra đời hàng loạt các vlog tạo nên cơn sốt trong giới trẻ.
Không chỉ hát hay, rap giỏi, Toàn Shinoda còn có khả năng chơi guitar cực "đỉnh" và được rất nhiều bạn trẻ yêu quý nhờ sự đa tài, lối ăn nói có duyên, hài hước. Cũng theo đó Toàn shinoda được nhận xét là một Vlogger đa tài nhất trong giới vlogger.
Cùng với những bản vlog đình đám, những màn pha trò ấn tượng, phong cách biểu cảm hài hước thể hiện trong từng video, Toàn Shinoda luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt của người hâm mộ.
Thông tin Toàn Shinoda qua đời ở tuổi 27 khiến cư dân mạng hết sức bàng hoàng. Theo một số thông tin ban đầu, Toàn được đưa vào bệnh viện cấp cứu từ sáng 24/7 vì suy hô hấp - một căn bệnh mãn tính của Toàn.
Và, dù gia đình, bệnh viện đã hết lòng chạy chữa, Toàn vẫn không qua khỏi.
Sáng sớm nay, 25/7, gia đình sẽ đưa Toàn Shinoda và nhà lạnh và trưa cùng ngày sẽ có lịch viếng. Gia đình không muốn ồn ào nên từ chối tiết lộ các thông tin.
Cùng nhìn lại những hình ảnh sẽ khiến bạn bè, cộng đồng vlogger nhớ mãi về Toàn Shinoda:
Bề ngoài không quá điển trai, tuy nhiên những biểu cảm khuôn mặt củaToàn Shinoda lại được rất nhiều người thích thú.
Dù bề ngoài không quá điển trai, tuy nhiên những biểu cảm khuôn mặt của Toàn Shinoda lại được rất nhiều người thích thú.
Nhiều lúc chẳng giống ai.
Hài hước, vui tươi và dí dỏm là những gì mọi người nhắc đến cái tên Toàn shinoda.
Đôi khi cũng rất dịu dàng, nữ tính như các fan nữ.
Hài hước, vui tươi và dí dỏm là những gì mọi người nhắc đến cái tên Toàn shinoda.

Incomplete - Backstreet Boys - Cover by Toan Shinoda



Bức thư xúc động của bạn gái cũ gửi Toàn Shinoda

Thứ Tư, ngày 30/07/2014 10:27 AM (GMT+7)
Trong tim em luôn chỉ lưu giữ lại hình ảnh cậu bé gầy gò ôm cây đàn guitar luôn hát cho em nghe mà thôi.
Tuyển tập những câu TRUYỆN HAY nhất về tình yêu. Tâm sự thầm kín của phụ nữ Ngoại Tình thời nay.
Xem bói tử vi 12 Cung Hoàng Đạo hàng ngày.
Mới đây, cư dân mạng đã chuyền tay nhau bức thư gây sốt của bạn gái cũ Toàn Shinoda. Một bức thư xúc động, đong đầy tình cảm của một người con gái dành cho người yêu cũ - cũng là người bạn tri kỷ của mình.
Được biết, chủ nhân của bức thư chính là Nguyễn Bảo Anh Thư - cô gái từng tham gia cuộc thi MasterChef Việt Nam mùa đầu tiên và cũng là cựu du học sinh Mỹ.

Bạn gái cũ Toàn Shinoda đã khóc nức nở trong đám tang

Toàn Shinoda và Anh Thư thuở còn học sinh
Trong bức thư gửi tới Toàn Shinoda, cô vẫn không thể "tỉnh dậy khỏi giấc mơ quái ác này" kể từ giây phút định mệnh - khi biết tin Toàn Shinoda qua đời.
Với những lời lẽ thân mật, gần gũi, Anh Thư không hề giấu diếm chuyện tình cảm trong sáng với Toàn Shinoda trong suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường và khoảng thời gian anh đi du học.
Hai người đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ nhưng rồi, vì những hiểu nhầm, hiềm khích, cô đã chọn cách rời xa anh "bất chấp anh cố gắng cứu vãn điều đó".

Anh Thư nấc nghẹn trong đám tang Toàn Shinoda
Và trong mắt cô, Toàn Shinoda không phải là một hot vlogger được đông đảo bạn trẻ biết tới mà cô nhớ tới anh với biệt danh Toàn Chim Xanh hay Trần Vũ Toàn mà cô từng biết. Và anh trong mắt cô là "Anh của những trầm mặc, lặng lẽ, đa cảm và dịu dàng, có lẽ nhiều người không biết đâu. Nhưng có lẽ như vậy lại hay, em có thể giữ những điều đó cho riêng mình" .
Trích bức thư cảm động của Anh Thư gửi Toàn shinoda:
“Anh à!.
Đây chắc là cơn ác mộng lâu nhất, đáng sợ nhất em đã từng trải qua trong đời. Mãi mà không làm sao tỉnh dậy khỏi giấc mơ quái ác này được. Ngày hôm qua đến và đi như một đám mây mù. Em thậm chí không định hình rõ mặt nhiều người quen, không nhớ được đã làm những việc gì, và làm thế nào em đã vượt qua nó để đến được với ngày hôm nay.
Từ cái giây phút định mệnh ấy, 1:05 phút sáng ngày 25/07/2014, lúc em nhận được tin nhắn báo tin dữ, cho đến bây giờ, 12:42 phút sáng ngày 29/07/2014, là 4 ngày đã trôi qua, 4 ngày dài như cả thế gian, và trong 4 ngày ấy, em ngủ được tất cả là 7 tiếng.
Hôm nay em qua nhà anh, ở đấy 2 tiếng nói chuyện với mẹ anh, nghe mẹ anh kể chuyện. Nhiều các cô chú bác trong xóm, trong ngõ, ở cơ quan bố mẹ anh đến thăm anh lắm. Nhà không lúc nào vắng người tới thăm, nên em vào bếp ngồi trò chuyện với mẹ anh cho đỡ phiền khách khứa. Em nhìn mà thương bố mẹ anh nhiều lắm anh ạ.
Nhưng mẹ anh kiên cường và bản lĩnh lắm, toàn động viên mọi người, động viên em thôi. Đó là vì mẹ rất thương anh đấy anh biết không, mẹ muốn anh lên đường thật nhẹ nhàng, thanh thản. Em qua đúng lúc nhà anh đang phải làm cơm, dọn đồ, rất nhiều công việc, mọi người tất bật không dừng. Nên em cứ không ngồi yên được, cứ đứng lên ngồi xuống, xin mẹ anh cho em làm đỡ mọi người việc gì đó, mà không ai cho em đụng vào cái gì cả, cứ bắt em ngồi yên thôi.
Mãi em mới vớ được quả bưởi trên bàn, em bảo mẹ anh là để cho em gọt, lát nữa mọi người ăn tráng miệng. Thế là cũng được phát cho con dao với cái đĩa, rất là đàng hoàng. Thế nhưng mà chẳng hiểu làm sao em đã gọt xiêu gọt vẹo thế nào, mà tan nát cái quả bưởi luôn. Lúc làm xong lên đĩa trông không còn ra hình thù gì cả, em phải bày biện theo kiểu một đĩa nộm, trông cho nó vớt vát. Mà bổ bưởi đối với em, là việc em có thể làm trong lúc ngủ, nhắm mắt cũng làm ngon lành đấy, anh có biết không. Anh về trêu em, kéo tay em phải không?.



Cô đã đáp chuyến bay về Việt Nam để tiễn biệt người bạn cũ
Mấy hôm nay em ngồi xem lại ảnh cũ, đọc lại những bức thư cũ, nhớ lại những chuyện cũ của mình nhiều. Em thấy vừa vui lại vừa buồn rằng báo chí ầm ĩ kia, những người nổi tiếng kia, cộng đồng rộng lớn kia, đăng status cho anh, nói về anh. Cũng mừng, vì có lẽ đó là điều anh sẽ muốn, mọi người quan tâm đến anh, nhớ đến anh, ghi nhận những thành tựu của anh. Bởi vì có một sự thật không thể chối cãi, rằng anh đã gây ảnh hưởng lớn lao đến không biết bao nhiêu tâm hồn trẻ trên đất nước này.
Nhưng em cũng buồn, ngậm ngùi vì trong những xót thương ầm ĩ và khoa trương ấy, có mấy người thực sự hiểu anh, có mấy người biết đến, không phải Toàn Shinoda, mà là Toàn Chim Xanh, Trần Vũ Toàn mà em đã biết.
Người ta biết đến anh của sự đa tài, hoạt bát, vui nhộn, nổi tiếng, trong ánh hào quang của trăm ngàn người hâm mộ. Còn em biết đến anh là cậu bé gặp em lần đầu trong một lớp học thêm, đã ngay lập tức hỏi xin em ngụm nước, là cậu bé bao lần mang đàn guitar xuống phòng học trống tầng 2 đệm đàn cho em hát When the children cry, là chàng trai đã bao lần nắm tay em ngồi trên những bậc thềm vắng nghe em tâm sự những chuyện sâu kín nhất, là chàng trai đã thức trắng một đêm viết hơn hai mươi trang “Nhật ký” trong quyển sổ gửi cho em trước khi em lên đường đi du học.
Anh của những trầm mặc, lặng lẽ, đa cảm và dịu dàng, có lẽ nhiều người không biết đâu. Nhưng có lẽ như vậy lại hay, em có thể giữ những điều đó cho riêng mình.
Kỷ niệm thì rất nhiều, và em cũng không muốn kể hết ra. Em biết anh vẫn còn nhớ cả thôi, chỉ có em có lẽ là vô tâm và quên đi nhiều. Hôm trước bay về đến Hà Nội, em lao vào lục tìm quyển Nhật ký anh đã viết cho em như “điên dại”. Cái suy nghĩ có thể nó đã thất lạc khi em dọn đồ từ Mỹ về Việt Nam khiến em lạnh người hoảng sợ, cứ thế mà lôi hết các ngăn kéo, vứt đồ đạc ra đầy sàn, chỉ để tìm quyển sổ màu xanh đó.
Rồi cuối cùng cũng thấy, nó vẫn nằm ngay ngắn trong ngăn bàn thứ 3 bên phải của em. Đó là một quyển sổ có mật mã khóa, và tất nhiên là em không thể nhớ được 8 con số đó là gì. Thế là đành phá khóa để mở ra. Vậy mà anh dám viết trong đó:
"...Nhưng rồi một sớm mai khi bạn tỉnh dậy, nhìn thấy cuốn sổ này và không thể mở nó ra được nữa, thì có lẽ bạn đã quên tôi rồi. Lúc đó đừng cố gắng nữa: bởi chính nó đã lựa chọn không cho bạn mở ra. Hãy mang nó đến thả xuống một dòng sông; và hãy cầu cho nó đến cái nơi mà nó thuộc về, một nơi xa xăm nào đó, khi mà thời gian ngừng trôi."
Ừ đấy, em không thể nhớ được mật mã, nhưng em nhất định vẫn cứ phải mở nó ra đấy. Bởi vì em làm sao mà quên anh được hả đồ hâm? Chẳng có thả sông thả biển gì cả, nó sẽ ở bên cạnh em mãi mãi. Vì sao em phải làm theo mấy lời sến súa của anh chứ? Anh cũng đã không giữ lời hứa với em kia mà, lời hứa rằng anh sẽ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc. Vậy nên em sẽ cứ phá khóa, mở sổ ra đọc và giữ mãi thôi.
Thế giới có bao giờ là màu hồng, tình bạn của chúng mình cũng đã pha những mảng màu buồn bã vì hiểu nhầm, vì những nhỏ nhen, tranh cãi, hiềm khích... Em có lẽ cũng đã rời xa anh nhiều hơn một lần, bất chấp anh cố gắng cứu vãn điều đó.
Rồi cứ thế, những áp lực, trách nhiệm và cả những tham vọng, hoài bão của chính chúng ta kéo mình ra xa nhau hơn. Nhưng đằng sau, sâu hơn tất cả những vụn vỡ đó, em hy vọng anh luôn hiểu rằng, trong tim em luôn chỉ lưu giữ lại hình ảnh cậu bé gầy gò ôm cây đàn guitar luôn hát cho em nghe mà thôi.
Đồ hư hỏng, sao lại bắt em phải đặt chuyến bay về nhà để mặc đồ đen toàn thân và khóc lóc rũ rượi như vậy hả?. Ngồi trên máy bay, người ta đưa khay đồ ăn trước mặt em còn chẳng biết. Kéo vali ra khỏi nhà thì quên tùm lum đủ mọi đồ đạc. Nhưng chắc anh biết lỗi, sửa sai, nên chiều nay em bay về Sài Gòn, cả chuyến bay trời đẹp, em vừa kéo được vali vào nhà xong thì trời nổi gió lớn, đổ mưa như trút. Để xem xét có hết giận không nhé.
Trong những trang cuối của Nhật ký, anh đã viết cho em rằng: "Tôi có thể là một cơn gió thoảng qua đời bạn; nhưng bạn là một bông hoa dừng trước mặt tôi. Và dù nó có đi đâu đi chăng nữa, thì hương thơm ấy đã đọng lại trong người tôi và sẽ mãi ở đó”.
Thật sự em không hiểu vì sao ngày xưa điểm phẩy Văn của anh lại có thể kém được. Hình như chỉ ngấp nghé 6.5? Viết lách như thế này cơ mà. Giờ quay lại cho thầy Thái, cô Tú Anh đọc, xem có xiêu lòng không.
Nhưng mà thật sự, Toàn à?. Anh không phải là cơn gió thoảng qua đời em đâu. Anh là một trong số rất ít người đã thực sự chạm được tới trái tim em, đã nhìn thấy những góc trong con người em mà không bao giờ có ai khác thấy được. Một góc của em, đã chết theo anh rồi anh ạ. Cho nên đừng có bao giờ hờn dỗi vớ vẩn nữa nhé. SI chúng mình, chẳng bao giờ có đứa nào quên anh đâu.
P/S: Em sẽ làm bánh mời anh về ăn, nhưng mà nhất quyết không làm bánh mỳ bơ đường đâu nhé, ai lại thích cái món gì đâu ăn thấy gớm!”.